VNPT VinaPhone TP Hồ Chí Minh 0911.65.33.99 - 0886.00.11.66

Danh sách số đẹp Vinaphone trả sau 088

Vinaphone 088 số ngày sinh, số phong thủy, số cặp.

Khuyến mãi cáp quang VNPT- FiberVNN

Tặng 100% hòa mạng, 40% cước sử dụng, Router Vigor Draytek, Wifi, USB 3G, IP tĩnh

Các gói cước Vinaphone trả sau 088

Các gói cước Vinaphone trả sau 088 được thiết kế riêng cho những người luôn bắt nhịp xu hướng và dẫn dắt trào lưu, năng động và sành điệu.

Khuyến mãi cáp quang VNPT- FiberVNN

Tặng 100% hòa mạng, 40% cước sử dụng, Router Vigor Draytek, Wifi, USB 3G, IP tĩnh

Chương trình khuyến mãi MegaVNN

Tặng cước sử dụng, tặng phí hòa mạng, trang bị modem, modem Wifi.

VNPT TP.HCM cung cấp cáp quang băng rộng GPON

Ngày 22/11/2011, VNPT TP.HCM chính thức cung cấp hệ thống truy nhập cáp quang băng rộng thương mại theo công nghệ GPON. Giải pháp này nằm trong kế hoạch triển khai hạ tầng thông tin liên lạc tiên tiến của VNPT, nhằm hiện đại hóa mạng lưới viễn thông quốc gia, bắt kịp với xu hướng phát triển của thế giới.
GPON là gì?

GPON (gigabit passive optical network) là mạng quang thụ động tốc độ GIGAbit kết nối mạng Điểm - Đa Điểm (P2M). Mỗi khách hàng được kết nối tới mạng quang thông qua một bộ chia quang thụ động. Tín hiệu Download được truyền tới các hộ gia đình được mã hóa để tránh việc xem trộm. Tín hiệu Upload được kết hợp bằng việc sử dụng giao thức đa truy nhập phân chia theo thời gian sẽ điều khiển việc sử dụng các khe thời gian cho việc truyền dữ liệu đường Uplink một cách tối ưu nhất.

GPON có ưu điểm gì?
Ưu điểm của PON là sử dụng các thiết bị chia quang Splitter không cần cấp nguồn điện, nên có giá thành rẻ và có thể đặt ở bất kỳ đâu, không phụ thuộc vào các điều kiện môi trường, không cần phải cung cấp năng lượng cho các thiết bị giữa phòng máy trung tâm và phía người dùng. Ưu điểm này cũng giúp giảm được chi phí bảo dưỡng, vận hành. Đây hiện là công nghệ sử dụng băng thông download và upload tốc độ cao nhất được khai thác.
Với việc đưa mạng quang tốc độ GIGAbit vào cung cấp dịch vụ phục vụ khách hàng, VNPT HCM đảm bảo dịch vụ cáp quang băng rộng FTTH có đường truyền Internet đạt chất lượng cao, không bị suy hao hay suy giảm chất lượng kết nối theo khoảng cách - tối đa có thể lên tới 20km. Hơn nữa, hệ thống truyền dẫn an toàn của VNPT TP.HCM với hạ tầng cung cấp dịch vụ được ngầm hóa đến 95% trên toàn Thành phố sẽ giúp mạng lưới không bị ảnh hưởng do thời tiết và tác động bên ngoài của môi trường, ngay cả trong điều kiện thời tiết xấu.
Theo xu hướng phát triển trên thế giới, nhu cầu về các dịch vụ băng thông rộng như truyền hình theo yêu cầu (Video on Demand), truyền hình HD sẽ còn tăng cao trong tương lai. Dịch vụ cáp quang FTTH được triển khai mạng GPON có thể đáp ứng tất cả các nhu cầu phát sinh của khách về các dịch vụ này.
                                 Ngân hàng BIDV và Công ty cổ phần Công nghệ Việt Nhất là khách hàng đầu tiên sử dụng GPON

Ngoài khả năng triển khai các dịch vụ TriplePlay tiên tiến, sẵn sàng cung cấp các yêu cầu phát sinh khác của khách hàng trong tương lai như VoIP, Video on Demand, IPTV, truyền số liệu,... khách hàng có thể an tâm tuyệt đối về tính bảo mật thông tin, không còn lo ngại về việc bị chia sẻ tín hiệu trên đường truyền.
Khách hàng cá nhân, hộ gia đình, các tổ chức, doanh nghiệp đều sử dụng được giải pháp GPON này.
                                                      Huawei và Postef là đối tác cung cấp giải pháp GPON

Đối tác cung cấp giải pháp GPON cho khách hàng trên địa bàn Tp.HCM là liên danh POSTEF - Huawei. Công ty POSTEF là đơn vị thành viên của VNPT, chuyên cung cấp các sản phẩm và giải pháp truyền thông chuyên nghiệp trên thị trường. Với mạng GPON, VNPT có thể cung cấp dịch vụ cho mọi yêu cầu khách hàng với tốc độ download lên đến 2,5 Gb/s và hỗ trợ dịch vụ Triple&Play như data, thoại, hình ảnh...
Với khả năng có thể triển khai lắp đặt nhanh dịch vụ cho cả những nơi có mật độ khách hàng cao như các building, khu đô thị..., việc chính thức đưa GPON vào áp dụng trên mạng lưới cung cấp cáp quang của VNPT hứa hẹn mở ra một giai đoạn mới cho truyền thông băng rộng của Thành phố.

FiberVNN thêm gói cước 650.000đ

fibervnn VNPT TP.HCM cung cấp thêm gói F2H cho dịch vụ FiberVNN bên cạnh 06 gói cước hiện hữu từ ngày 15/11/2011
Gói cước có tốc độ download/upload là 08Mbps/08Mbps, địa chỉ IP động, giá cước 650.000đ/tháng, phương thức thanh toán trọn gói. Gói cước này dành cho khách hàng cá nhân đăng ký mới FiberVNN trên địa bàn TP.HCM từ ngày 15/11/2011.
Hiện nay VNPT TP.HCM đang có chương trình khuyến mãi hấp dẫn cho dịch vụ FiberVNN.
Khách hàng đăng ký qua số 0914.188.515 hoặc đăng ký trực tuyến tại  www.fibervnn.vn

Drew Faust - người phụ nữ dám làm Hiệu trưởng Harvard

Drew Faust - người phụ nữ dám làm Hiệu trưởng Harvard

Tại Mỹ cũng như trên thế giới chưa một trường Đại Học nào có lịch sử xuất sắc như Harvard, nơi đây từng là "lò ấp" của 7 Tổng thống Mỹ, trong số giáo sư có hơn 40 người là chủ nhân giải Nobel, nguồn tài sản có thể chi phối của nhà trường lên tới hàng chục tỷ USD ..."Tôi mong rằng việc bổ nhiệm tôi có thể tượng trưng cho sự mở đầu những cơ hội mà thế hệ trước không thể tưởng tượng nổi", Drew Faust đã nói như vậy trong bài diễn văn nhậm chức của mình trong ngày trọng đại mà "Harvard không thể nào quên".

Gặp thời?

Việc bổ nhiệm Faust có liên quan tới sự ra đi của người tiền nhiệm là Lawrence Summers- nhà kinh tế nổi tiếng, nguyên bộ trưởng Tài chính thời Tổng thống Clinton. Ông này có tài, có tầm nhìn nhưng hồi làm Hiệu trưởng (2001-2006) bị chỉ trích thiếu khiêm tốn, nói năng thiếu giữ gìn nên kém thu phục nhân tâm. Năm 2005, tại một hội nghị bàn về kinh tế, Summers nói: trong các môn khoa học tự nhiên, toán học và công trình, phụ nữ không có tài năng như nam giới. Phát ngôn này bị phản ứng mạnh, một nữ giáo sư lập tức bỏ họp đi ra để tỏ ý phản đối.

Ủy ban Nữ giáo sư Harvard công khai tuyên bố: "Hành vi của ngài (tức Summers) đã đem lại thiệt hại nghiêm trọng cho thanh danh của đại học Harvard." Quả thế, không ít nữ giáo sư sau đó đã tức giận từ chức; nữ giới cả nước lên án Summers. Để dẹp yên dư luận, ông này bèn lập nhóm công tác nữ giáo sư nhằm cải tiến việc tuyển dụng và đề bạt họ. Hồi ấy bà Faust đang là Giám đốc Viện nghiên cứu cấp cao Radcliffe. Summers nhờ Faust giúp phụ trách hai tiểu ban học thuật ông mới lập nhằm tăng cơ hội tuyển dụng, đề bạt nữ giáo sư trong các lĩnh vực toán học, công trình và khoa học tự nhiên.

Tuy đã cố gắng cứu vãn tình hình, nhưng sức ép dư luận vẫn ngày một tăng, cuối cùng tháng 2/2006 Summers phải từ chức Hiệu trưởng Harvard. Có người nói, nếu không xảy ra sự việc này thì chưa chắc Harvard đã chọn một phụ nữ vào chức vụ đó.

Ai dám làm Hiệu trưởng Harvard?

Trong tình hình đó, Harvard Corporation tạm thời mời cựu Hiệu trưởng thời gian 1971-1991 là Derek Bok làm quyền Hiệu trưởng, đồng thời gấp rút tìm chọn Hiệu trưởng mới.

Sau mấy tháng sơ tuyển, cuối 2006, Ủy ban tuyển chọn Hiệu trưởng Harvard gồm 7 thành viên công bố danh sách người được chọn mặt gửi vàng. Từ Harvard có bà Elena Kagan, Hiệu trưởng trường Luật; bà Drew Faust nhà sử học; Steven Haiman Hiệu phó phụ trách giáo vụ (provost)... Từ các nơi khác có Steven Chu - chủ nhân giải Nobel vật lý 1997 và một số nhà khoa học. Dĩ nhiên, thành phần nữ được chú trọng nhằm để cứu vãn thanh danh Harvard sau khi phát biểu coi thường nữ giới của cựu Hiệu trưởng Summers gây sóng gió dư luận.

Trên thực tế không ít người được đưa vào danh sách trên đã từ chối sự đề cử. Ai cũng biết, Hiệu trưởng đại học Harvard là một chức vụ có vinh dự rất cao nhưng lại vô cùng khó gánh vác. Harvard từng gửi lời mời vào chức vụ này đến nhiều vị lãnh đạo các trường đại học nổi tiếng hoặc các nhà khoa học lừng danh trên thế giới, song phần lớn họ đều rút ra khỏi cuộc cạnh tranh nhắm tới chiếc ghế đó. Ông Alison Richard, phó Hiệu trưởng đại học Cambridge (Anh Quốc), khi được "lọt vào tầm ngắm" đã tỏ ý sẽ ở lại Cambridge mà không có ý định trở thành ứng viên của Harvard. Gay go nhất là ngay cả các nhân vật hàng đầu một số đại học ở Mỹ cũng không quan tâm tới chức vụ này. John Etchemendy Hiệu phó phụ trách giáo vụ đại học Stanford viết trong thư gửi Ủy ban nói trên: ông chẳng những "không coi mình là một ứng viên, hơn nữa cũng tin rằng mình sẽ không phải là ứng viên trong con mắt quý Ủy ban". Bà Amy Gutmann Hiệu trưởng đại học Pennsylvania thì nói thẳng: "Tôi khẳng định sẽ đảm nhiệm chức Hiệu trưởng đại học Pennsylvania mà không quan tâm tới địa vị Hiệu trưởng các trường đại học khác". Đại học Pennsylvania là một trường lớn thuộc Ivy League (tức nhóm đại học lâu đời, có trình độ học thuật cao, uy tín xã hội lớn ở miền Đông Bắc nước Mỹ; theo The Oxford English Reference Dictionary gồm 4 trường: Harvard, Yale, Princeton, Columbia. Còn theo Wikipedia thì có 8 trường, tức thêm Brown Univ., Cornell Univ., Dartmouth College và Univ. of Pennsylvania); nên dư luận cho rằng Gutmann rất hiểu lãnh đạo Harvard là một nhiệm vụ hết sức nặng nề.

Tài sản lạc quyên được của đại học Harvard hàng năm lên tới cỡ 20-30 tỷ USD, tương đương ngân sách một quốc gia trung bình, tuy rất đáng ngưỡng mộ nhưng cũng có nghĩa là Hiệu trưởng Harvard phải vất vả bôn ba và có uy tín như thế nào mới bảo đảm "chạy" được nguồn tài sản tương đương như vậy. Ngoài ra thế lực của Harvard Corporation rất mạnh, các đơn vị độc lập trong trường cạnh tranh với nhau rất quyết liệt, lãnh đạo một nhà trường như vậy thật khó khăn. Sau gần một năm sàng lọc, cuối cùng Ủy ban tuyển chọn nói trên đưa ra quyết định bổ nhiệm sử gia nổi tiếng Catherine Drew Gilpin Faust 59 tuổi làm Hiệu trưởng thứ 28 của Harvard.

Giàu tinh thần "phản nghịch"

"Tôi là kẻ phản nghịch, chẳng những ra đường biểu tình chống chiến tranh ở Việt Nam mà còn luôn tranh cãi với mẹ, không tiếp nhận quan điểm của bà cho rằng đây là thế giới của đàn ông..." Trong một lần trả lời nhà báo mới đây, bà Faust nói bố mẹ bà muốn bà "trở thành vợ của một người chồng giàu có."

Nguyện vọng ấy ngày nay rõ ràng là lỗi thời, nhưng với hoàn cảnh gia đình Faust thì đúng như thế. Bà xuất thân từ một gia đình khá giả và lớn lên trong trang trại chăn nuôi của ông bố tại một thị trấn nhỏ ở huyện Clarke bang Virginia cách Washington chừng 100 km. Mẹ bà là một điển hình phụ nữ suốt đời chỉ lo nội trợ và luôn dạy con gái biết sống an phận nữ nhi và phải hiểu được thế giới này là của đàn ông. Faust luôn được nhắc nhở đi đứng ăn nói phải đúng phép tắc, thí dụ ăn xong phải xếp thìa nĩa thế nào, khi đi cùng gia đình ra ngoài phải chú ý thứ tự trước sau, phải biết cách ăn nói khác nhau với người da trắng, người da đen... Một lần thay thầy giáo giảng Kinh Thánh cho lớp của con gái, ông bố Faust nói: "Chớ bao giờ tin đàn bà". Trong các cuộc bàn cãi gia đình, ông thường kết luận: "Các con yêu quý, hãy nhớ rằng đây là thế giới của đàn ông, hiểu được điều đó càng sớm càng tốt." Bầu không khí ngột ngạt ấy đã thức tỉnh tinh thần "phản nghịch" ở cô bé. Sau này Faust nhớ lại: "Mẹ tôi luôn bảo tôi thế giới này là của đàn ông, con phải tiếp nhận sự thật đó. May mắn hơn mẹ, tôi sống trong một thời đại có thể chứng minh kết luận ấy của mẹ là sai".

"Tôi là kẻ phản nghịch, chẳng những ra đường biểu tình chống chiến tranh ở Việt Nam mà còn luôn tranh cãi với mẹ, không tiếp nhận quan điểm của bà cho rằng đây là thế giới của đàn ông..."

Từ nhỏ Faust đã từ chối làm các công việc khâu vá mà chạy đi cho bò ngựa ăn như con trai. Năm 9 tuổi, nghe đài nói ở Virginia đang có tranh cãi về vấn đề phân biệt màu da, Faust giấu bố mẹ viết thư đề nghị Tổng thống Eisenhower giải quyết vụ này: "Thưa Tổng thống kính mến, cháu người da trắng, năm nay 9 tuổi và có nhiều suy nghĩ về chuyện phân biệt chủng tộc... Cho tới bây giờ cháu mới để ý thấy học sinh trường tiểu học của cháu toàn là người da trắng, và cháu hiểu ra điều này hoàn toàn không ngẫu nhiên... Nếu cháu bôi đen mặt mình thì sẽ chẳng một trường công nào cho cháu vào học, tuy rằng cháu chẳng có thay đổi gì ngoài màu da mà thôi ..."

Không chỉ kêu gọi thanh toán nạn phân biệt chủng tộc, Faust còn tham gia cuộc biểu tình của phong trào nhân quyền. Sau khi trở thành nhà sử học, Faust thấy cần đi tìm tung tích bức thư nói trên và bà đã thấy nó tại Thư viện Tổng thống Eisenhower ở bang Kansas. Bức thư viết ngày 2/12/1957 tại một trường tiểu học nông thôn ấy được Faust nhiều lần nhắc tới, coi nó là mầm mống đầu tiên của bản năng chống đối các tập tục. Bản năng ấy khiến Faust đứng vào hàng ngũ những người Mỹ đầu tiên phản đối chiến tranh Iraq.

Trưởng thành và cống hiến

Faust bắt đầu sống xa gia đình từ hồi đi học một trường trung học ký túc ở New England. Tiếp đó bà học tại Học viện dự bị Concord Academy ở Massachusetts, rồi tốt nghiệp ngành lịch sử tại Học viện nữ Bryn Mawr (Bryn Mawr College). "Từ khi học dự bị, em gái tôi bắt đầu đi con đường riêng của mình", người anh của Faust sau này kể lại. "Tôi cảm thấy em tôi rất hiểu con đường mình sẽ đi, cô ấy luôn bừng bừng khí thế muốn làm được một cái gì đó."

Mới đầu Faust rất muốn vào đại học Princeton, nơi ông bố, hai ông chú và nhiều họ hàng từng theo học, nhưng bà thất vọng chỉ vì hồi giữa thập niên 60 Princeton không nhận nữ sinh. Tại Bryn Mawr College, Faust chủ yếu học lịch sử. Năm 1968, Faust 21 tuổi tốt nghiệp Học viện này với thành tích xuất sắc. Sau đó bà làm nghiên cứu sinh tại ĐH Pennsylvania và năm 1975 lấy bằng tiến sĩ sử học chuyên ngành văn minh châu Mỹ. Bà ở lại trường này giảng dạy 25 năm với cương vị giáo sư, trong đó 5 năm làm Chủ nhiệm Khoa Văn minh châu Mỹ; ngoài ra còn làm Chủ nhiệm "Dự án nghiên cứu phụ nữ" trong 4 năm.

Năm 2000, giáo sư sử học Faust về làm việc tại Viện Nghiên cứu cấp cao Radcliffe Institute for Advanced Study. Năm sau bà được cử làm Giám đốc (Dean) Viện này. Tiền thân của nó là Radcliffe College, một học viện nữ độc lập trước ngày Harvard nhận cả nam lẫn nữ sinh (nhưng nữ sinh của họ có thể nghe giảng tại Harvard).

Năm 1999, Radcliffe College nhập vào đại học Harvard, đổi thành Viện Nghiên cứu; vì thế Faust trở thành người của Harvard. Trên cương vị mới, bà mạnh dạn tiến hành chỉnh đốn và cải cách, giảm chi tiêu hành chính, giảm 1/4 biên chế, mời nhiều học giả có uy tín trong phong trào nữ quyền làm cán bộ nghiên cứu, đem lại sức sống mới cho Viện, biến nó thành một cơ quan nghiên cứu quốc tế có tiếng. Từ đó tên tuổi Faust bắt đầu nổi lên tại Harvard.

Thế hệ sử gia mới của nước Mỹ Faust là chuyên gia lừng danh về nghiên cứu lịch sử miền nam nước Mỹ và lịch sử cuộc nội chiến Mỹ, là chiến sĩ hăng hái bảo vệ nữ quyền. Bà đã xuất bản 6 trước tác, trong đó cuốn Mothers of Invention: Women of the Slaveholding South in the American Civil War (Những bà mẹ của sáng tạo: phụ nữ tại miền nam duy trì chế độ nô lệ trong Nội chiến Mỹ, xuất bản 1996) được Hội Sử học Mỹ tặng giải thưởng sách hay nhất thuộc thể loại phi tiểu thuyết (nonfiction). Cuốn This Republic of Suffering: Death and the American Civil War (Nền cộng hòa đau khổ: sự chết chóc và cuộc Nội chiến Mỹ, xuất bản 2008) nói về 620 nghìn binh sĩ Mỹ ngã xuống trong 4 năm Nội chiến chỉ để dẫn đến kết cục đem lại nền cộng hòa, được báo New York Times chọn là 1 trong 10 sách hay nhất năm 2008 và được đại học Columbia tặng giải Bancroft 2009. Con số 620 nghìn người chết ấy tương đương với toàn bộ binh sĩ Mỹ đã chết trong tất cả các cuộc chiến tranh khác nước Mỹ từng tham gia từ Chiến tranh Cách mạng cho tới chiến tranh Triều Tiên.

Quan điểm của bà về chiến tranh rất đáng chú ý. Trong một bài viết năm 2004, khi phân tích vấn đề tại sao chiến tranh là đề tài có sức cuốn hút nhất trong lịch sử, bà viết: chiến tranh đem lại cho người ta sự trải nghiệm chân thực và mãnh liệt, khi đến thời điểm sống chết ai nấy đều tự hỏi: rốt cuộc điều gì quan trọng nhất? Cần hành động thế nào?... Các trước tác của bà đã thể hiện quan điểm tư duy nặng tính nhân văn, phù hợp thời đại ngày nay của thế hệ sử gia mới trong việc phân tích các sự kiện lịch sử.

Phong cách lãnh đạo độc đáo Faust chan hòa với mọi người, khéo léo tranh thủ được sự hợp tác của họ, có lẽ đây là một nguyên nhân quan trọng bà được chọn làm Hiệu trưởng Harvard. Bà Judith Rodin, Chủ tịch Quỹ Rockefeller nhận xét: "Bà ấy kết hợp vô cùng khéo léo trình độ học thuật lỗi lạc với năng lực quản lý siêu phàm."

Ông Francis Sheldon Hackney, Hiệu trưởng đại học Pennsylvania thời kỳ 1981-1993, một sử gia chuyên về lịch sử miền nam nước Mỹ và từng cộng tác chặt chẽ với Faust nhận xét: các đồng nghiệp của Faust thường vui lòng nhờ bà giúp vì họ thấy quan điểm sử học của bà có độ tin cậy cao; Faust làm việc rất chắc chắn và có nề nếp, kiên nghị nhưng lại hay hài hước, được mọi người tín nhiệm.

Không ít người cho rằng Faust được cử làm lãnh đạo Harvard chủ yếu vì bà là nữ, nhưng Ủy ban tuyển chọn Hiệu trưởng Harvard kiên trì tuyên bố: giới tính không phải là nhân tố chủ yếu nhất khiến họ chọn Faust, điều quan trọng là tính cách và phong cách quản lý của bà. Faust hòa nhã điềm đạm, có tài cân bằng ý kiến các bên, khác hẳn người tiền nhiệm. Chính bà từng nói: "Tôi mong rằng việc bổ nhiệm tôi có thể tượng trưng cho sự mở đầu những cơ hội thậm chí thế hệ trước không thể tưởng tượng nổi", và nhấn mạnh "Tôi không phải là Nữ Hiệu trưởng của Harvard, tôi là Hiệu trưởng của Harvard". "Theo tôi, đây là một mô hình mới của người lãnh đạo, có lẽ cũng liên quan tới giới tính song không nên hoàn toàn quy kết cho giới tính" - giáo sư Richard Chait chuyên nghiên cứu công tác quản lý ngành đại học nói và cho biết: các công ty lớn của Mỹ gần đây có những thay đổi về mặt quản lý, một trong số đó là các nhà lãnh đạo cứng rắn đang được thay bằng những người điềm đạm hòa nhã, có khả năng giành được sự nhất trí của mọi người.

Faust giỏi gợi ý cho người khác và tìm được sự đồng thuận của họ, điều ấy quan trọng hơn các chi tiết quản lý.

Đứng trước thách thức

"Tại Mỹ cũng như trên thế giới chưa một trường ĐH nào có lịch sử xuất sắc như Harvard; giờ đây chúng ta hướng tới mục tiêu làm cho tương lai của Harvard càng xuất sắc hơn" - Drew Faust Drew Faust đứng trước không ít khó khăn. ĐH Harvard có uy tín quá cao, nơi đây từng là "lò ấp" của 7 Tổng thống Mỹ, trong số giáo sư có hơn 40 người là chủ nhân giải Nobel, nguồn tài sản có thể chi phối của nhà trường lên tới hàng chục tỷ USD ... Bởi thế Hiệu trưởng Harvard là nhân vật "trên đe dưới búa", mọi hành động và lời nói phải hết sức thận trọng.

Phái phản đối bổ nhiệm Faust thường nhấn mạnh bà thiếu hiểu biết về Harvard, vì quá khứ của bà hầu hết không liên quan tới Harvard, lại thiếu kinh nghiệm công tác hành chính, chưa từng lãnh đạo một trường lớn. ĐH Harvard có tới 25 nghìn cán bộ nhân viên, ngân sách hàng năm 3 tỷ USD, còn Radcliffe Institute for Advanced Study bà từng lãnh đạo là đơn vị nhỏ nhất trong Harvard, chỉ có hơn 90 cán bộ, ngân sách 16 triệu USD, chưa bằng 1% của Harvard.

Ngoài thiếu kinh nghiệm quản lý kinh phí, Faust còn thiếu kinh nghiệm quản lý một cơ quan học thuật có tính tổng hợp như Harvard. Các Viện và Học viện trong Harvard đều độc lập về hành chính. Cho nên người ta lo ngại liệu Faust có thể tồn tại được trong một môi trường lợi ích phức tạp, lắm phe phái này hay không.

Faust phải giải quyết nhiều công việc như lãnh đạo cuộc cải cách giáo trình lớn nhất trong 30 năm nay, chủ trì dự án mở rộng trường sở với kinh phí mấy tỷ USD; xây dựng cơ ngơi mới tại Boston để tiến hành việc nghiên cứu tế bào gốc... Bà còn phải giải quyết tình trạng bất bình đẳng các nữ giáo sư Mỹ đang phải gánh chịu: từ thập niên 70 tới nay, lương của họ vẫn thấp 19% so với đồng nghiệp nam giới. Faust vừa nhậm chức được hơn một năm thì cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu nổ ra, đem lại nhiều khó khăn lớn và bất ngờ, thí dụ làm cho tài sản của Harvard năm nay bị giảm 11 tỷ USD khiến việc chi tiêu phải thắt chặt, dự án Boston phải hoãn lại... Mới đây Faust nói: "Tôi phải lãnh đạo nhà trường trong bối cảnh đầy lo lắng và bất an ..." Nhưng người đàn bà kiên cường ấy tràn đầy niềm tin vào tương lai. "Tại Mỹ cũng như trên thế giới chưa một trường đại học nào có lịch sử xuất sắc như Harvard; giờ đây chúng ta hướng tới mục tiêu làm cho tương lai của Harvard càng xuất sắc hơn" - Drew Faust khẳng định.

Sưu tầm
— 
·

KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ TRỄ ĐỂ THEO ĐUỔI ƯỚC MƠ

KHÔNG BAO GIỜ LÀ QUÁ TRỄ ĐỂ THEO ĐUỔI ƯỚC MƠ

Bạn đã từng có những ước mơ thời thơ ấu? Có phải đó là khi bạn phát hiện ra điều mà bạn yêu thích và rồi cha mẹ, bạn bè bảo rằng những ước mơ ấy là ảo tưởng và phi thực tế? Và vì thế những ước mơ và khát khao thưở đó bị gác lại cho đến bây giờ? Có phải bạn đang sống cuộc đời bạn theo như sự kỳ vọng của người khác?

Có một câu chuyện tôi muốn chia sẻ với các bạn về hành trình theo đuổi ước mơ. Câu chuyện kể về Anna Mary Robertson (sinh năm 1860). Anna là một cô gái trẻ xuất thân gia đình nông dân…và cô thích vẽ. Ước mơ của cô ta là trở thành một danh hoạ thế giới. Nhưng rồi bố mẹ cô đã khuyên cô từ bỏ giấc mơ “ngu ngốc” ấy đi vì cô sẽ chết đói với cái nghề vẽ ấy. Cô được dạy bảo sứ mệnh của cuộc đời cô là cưới một người chồng tốt, trông coi ruộng vườn và nuôi nấng những đứa con.

Là một đứa trẻ vâng lời, Anna gác lại những mơ ước của mình và bắt đầu lập gia đình khi bước vào tuổi thiếu niên. Cô có 10 đứa con khi ngoài 20, có cháu vào tuổi tứ tuần và trở thành bà cố vào độ ngoài 60.

Bước qua tuổi 75, sau khi chồng qua đời và các con đã trưởng thành, bà đã quá già để có thể làm nông. Vì vậy, bà quyết định tìm về ước mơ thưở thiếu thời của mình- trở thành một hoạ sĩ. Bà đến của hàng nghệ thuật của thị trấn mua cọ, màu, chổi vẽ, vải tranh sơn dầu và bắt đầu sự nghiệp vẽ tranh của mình trước kho thóc nhà bà.

Ngoài 79, những tác phẩm của Anna được trưng bày tại Triễn Lãm Tranh Hiện Đại(New York). Suốt thập kỉ 1950, những cuộc triển lãm tranh của bà trở nên nổi tiếng đến mức phá vỡ kỷ lục về số lượng người xem trên toàn thế giới. Ở tuổi 88, tạp chí Mademoiselle vinh danh bà là “Người phụ nữ tiêu biểu của năm”. Trường đại học mỹ thuật Moore-Philadelphia đã trao tặng bà học vị tiến sĩ danh dự đầu tiên của trường.

Trong 10 năm cuối cuộc đời, các tác phẩm của bà được bán với giá 100.000$ mỗi bức. Bà đã vẽ 3600 tác phẩm vào 20 năm trước đó.

Và năm 2006, trong vòng 1 năm bà kiếm được số tiền nhiều hơn cả cuộc đời trước khi bà trở thành hoạ sĩ, tác phẩm Sugar Off(1943), trở thành bức doanh hoạ cao giá nhất trong sự nghiệp của bà, trị giá 1.2 triệu đô Mỹ.

Người ta ước tính rằng nếu bà bắt đầu sự nghiệp hội hoạ ngay từ thời niên thiếu, bà sẽ trở một trong những phụ nữ giàu có nhất nước Mỹ.

Và, câu hỏi đặt ra cho bạn là…

Có tài năng tiềm ẩn nào bên trong bạn mà bạn chưa hề cho bản thân cơ hội để tự khám phá?

Bạn có những ước mơ không may bị dập tắt bởi sự phê bình của những người xung quanh?

Những ước mơ nào bạn đã gác lại cho đến bây giờ?

Bạn có muốn đợi đến những năm cuối đời mới bộc lộ tài năng tiềm ẩn và theo đuổi ước mơ của mình hay không?

Dịch từ: AdamKhoo.com

6 NGUYÊN TẮC THÀNH CÔNG TỪ NỮ HOÀNG TRUYỀN THÔNG OPRAH WINFREY

6 NGUYÊN TẮC THÀNH CÔNG TỪ NỮ HOÀNG TRUYỀN THÔNG OPRAH WINFREY

Không phải ai cũng có thể có được danh tiếng lẫy lừng và số tài sản kếch xù như Oprah nhưng tất cả chúng ta đều có thể áp dụng những quan điểm và nguyên tắc của bà để theo đuổi mục tiêu cá nhân của mình.

Oprah Winfrey đã vượt qua một tuổi thơ nghèo đói và bị bạo hành để trở thành một người giàu có và được yêu mến nhất nước Mỹ. Trang web Forbes đã trao cho bà danh hiệu nhân vật có ảnh hưởng lớn nhất thế giới, một trong những người có quyền lực nhất thuộc phái nữ. Tương tự, tạp chí TIME cũng đưa bà vào danh sách 100 người có ảnh hưởng lớn nhất thế giới (TIME 100) của mình liên tục trong nhiều năm kể từ khi danh sách này ra đời. Theo ước tính của Forbes, tổng giá trị tài sản của bà lên tới 2,7 tỷ USD.

Không phải ai cũng có thể có được danh tiếng lẫy lừng và số tài sản kếch xù như Oprah nhưng tất cả chúng ta đều có thể áp dụng những quan điểm và nguyên tắc của bà để theo đuổi mục tiêu cá nhân của mình. Dưới đây là một số nguyên tắc đã giúp tạo nên tên tuổi của Oprah và những nguyên tắc này rất có thể cũng sẽ giúp bạn thành công trong sự nghiệp.

1. "Khi bạn làm hết sức mình, mọi người sẽ chú ý"

Oprah nhấn mạnh dù ở bất kỳ tình huống nào, bạn cũng luôn phải cố gắng hết sức. Nếu là một người rán khoai tây, bạn hãy làm những món khoai tây rán tuyệt vời nhất và mọi người sẽ kéo đến.

Hầu hết chúng ta đều có xu hướng chỉ làm để đối phó và nhận lương, nhất là với một công việc mà chúng ta cảm thấy không xứng với mình. Nghe thì có vẻ hợp lý – tại sao phải làm tốt hơn những gì người khác mong đợi ở ta nếu ta nghĩ mình sẽ chẳng được tăng lương hay được thăng chức hay đơn giản chỉ là được ghi nhận cho việc đó?

Đây là cách nghĩ thiển cận, đúng ra chúng ta phải tự hỏi xem làm cách nào có thể hoàn thiện mình và làm tốt nhất có thể trong mọi tình huống. Có thể chúng ta không biết điều gì sẽ đến nhưng nếu chúng ta chẳng buồn cố gắng để phát triển thì tức là chúng ta cũng chẳng chuẩn bị gì cho những điều đó. Như người rán khoai tây một ngày nào đó cũng có thể trở thành đầu bếp vì anh ta luôn tìm kiếm cơ hội để tỏa sáng dù với mức lương bọt bèo. Oprah cho rằng “toàn bộ cuộc sống là hướng tới sự tuyệt mỹ”. Tại sao chỉ đối phó trong khi bạn có thể mong muốn được hoàn mỹ?

2. "May mắn là sự chuẩn bị tìm thấy cơ hội”

Khi chúng ta thấy ai đó đạt được thành công, chúng ta thường cho rằng đó là vì họ may mắn. Có thể họ được sinh ra trong gia đình quyền thế hoặc ngồi cạnh người nổi tiếng trên máy bay hoặc một nội dung trong blog bị phát tán.

Nhưng nghịch lý là những người thành công lại thường nói rằng may mắn không phải là thứ bỗng dưng xảy ra với ai đó - bạn có thể làm những việc mà trong tương lai sẽ giúp bạn đến đúng chỗ vào đúng lúc. Người ca sĩ vô tình gặp một nhân vật trong giới âm nhạc trên một chiếc máy bay chỉ có thể “may mắn” khi người đó đã chuẩn bị, tức là đã luyện giọng rất nhiều năm để trở thành một ca sĩ giỏi, ghi âm giọng hát của mình để làm đề mô và luôn mang theo bản đề mô đó, đồng thời lúc nào thân thiện và cởi mở khi bắt chuyện với người khác. Trong cùng hoàn cảnh, một ca sĩ khác cũng tài năng như thế chưa chắc đã tận dụng được cơ hội nếu không chuẩn bị sẵn sàng.

Với những blogger được phát hiện, chuyện cũng không khác mấy. Bạn có nghĩ rằng Julie Powell may mắn khi bà bỏ ra hàng trăm giờ nấu 524 món theo công thức của Julia Child trong 365 ngày và post từng món đó trên mạng? Rõ ràng chính những nỗ lực để hoàn thiện – tự nguyện làm điều gì đó khó khăn trong khi hầu hết chúng ta ngồi xem “American Idol” và “Những bà nội trợ kiểu Mỹ” – đã giúp bà có cuốn sách bán chạy nhất được trao giải James Beard và dựng thành phim…

3. Lắng nghe tim mình thay vì cố gắng bắt chước người khác

Bạn có thế mạnh riêng của mình. Nếu chỉ bắt chước đối thủ, bạn sẽ không bao giờ đánh bại được họ. Oprah không thành công nhờ cố bắt chước cho giống Donahue, bà thành công vì phát huy hết thế mạnh của chính mình.

Quả vậy, có nhiều con đường dẫn đến thành công trong kinh doanh – nếu bạn cố gắng làm giống hệt những gì người khác đã làm và thành công thì điều gì làm nên bản sắc riêng của bạn, điều gì khiến khách hàng đến với bạn thay vì đến với người kia? Làm sao bạn có thời gian để đổi mới và phát triển bản thân nếu bạn dành hết sức lực vào việc khác?

4. Khi bị cạnh tranh, đừng lo nghĩ về đối thủ

Oprah nói: “Bạn không thể kiểm soát đối thủ. Bạn chỉ có thể kiểm soát bản thân mình”. Quan tâm đến đối thủ sẽ “lấy đi năng lượng của bạn”. Kể từ khi bà bắt tay làm chương trình đối thoại trên truyền hình quốc gia, Oprah đã vấp phải sự cạnh tranh của hơn 100 chương trình đối thoại khác, trong đó có “Sally Jessy Raphael”, “Geraldo Rivera”, “Ricki Lake”. Bà nói với ê kíp của mình rằng hãy cố gắng chạy đua hết mình vì chính bản thân họ. Oprah không để ý đến việc đánh giá hay ra quyết định gì về các đối thủ mà thay vào đó là tập trung vào nội dung chương trình để đáp ứng tốt nhất mong mỏi của người xem và của chính bản thân.

Bạn chỉ có đủ thời gian để tập trung vào công việc kinh doanh hay sự nghiệp của mình - bất kỳ lúc nào bạn dành thời gian chú ý xem người khác đang làm gì là lúc ấy bạn không dành cho mình. Đành rằng bạn có thể có nhiều đối thủ đến nỗi không đếm xuể. Nhưng hãy dành sức lực để tận dụng tối đa cơ hội của mình, “mài giũa” kỹ năng của mình và đạt đến ngưỡng ưu việt nhất của bản thân.

5. Đầu tư vào bản thân

Khi chương trình đối thoại của Oprah ra mắt trên truyền hình quốc gia năm 1988, luật sư của bà đã khuyên bà nên mạo hiểm làm chủ chương trình thay vì chỉ làm công ăn lương. Nghe theo lời khuyên đó, bà đã giành quyền kiểm soát chương trình “The Oprah Winfrey Show” trên Cap Cities/ABC và thành lập Công ty Harpo Productions. Sau này Oprah nói đây là vụ đánh cược thành công nhất của mình. Ngày nay thương hiệu Harpo đã phát triển tới mức không chỉ là Harpo Production mà còn bao gồm Harpo Films, một chuỗi cửa hàng bán lẻ, một tạp chí và một hệ thống chương trình truyền hình cáp. Oprah có tổ chức từ thiện riêng chuyên hỗ trợ cho giáo dục và một quỹ quyên góp phục vụ cho rất nhiều các mục tiêu từ thiện khác. Bà cũng đã từng có những chương trình đối thoại thành công với TS. Phil, Rachael Ray, TS. Oz và Nate Berkus. Nếu có ai đó kiểm soát chương trình của Oprah, hẳn cơ hội cũng như thành công của bà sẽ hạn chế hơn rất nhiều.

6. Biết đã đến lúc phải đi tiếp khi bạn đã phát triển hết mức ở một vị trí

Opah bắt đầu sự nghiệp truyền hình của mình khi bà làm phát thanh viên ở Baltimore và sau đó được giao cho một chương trình đối thoại tên là “People Are Talking” (Mọi người đang nói). Bà kiếm được kha khá từ chương trình này nhưng sau 8 năm bà biết mình không thể phát triển thêm nữa và nhận lời mời làm cho chương trình AM Chicago (Buổi sáng Chicago). Ngay lập tức, chương trình đã gây được sự chú ý. Sau chưa đầy một năm, từ một chương trình 30 phút, nó được kéo dài tới 1 giờ và được đổi tên thành “The Oprah Winfrey Show”. Điều gì sẽ xảy ra nếu Oprah vẫn bằng lòng với công việc của mình ở Baltimore?

Sưu tầm

Bài diễn văn bất hủ của Steve Jobs



Bài diễn văn bất hủ của Steve Jobs

Những lời phát biểu tại lễ tốt nghiệp ở Đại học Stanford năm 2005 về thân thế, sự nghiệp, tình yêu và sự mất mát của Steve Jobs trở thành một trong những bài diễn văn để đời và đáng nhớ nhất trong lịch sử nhân loại.

"Tôi rất vinh dự có mặt trong lễ trao bằng tốt nghiệp của các bạn hôm nay tại một trong những trường đại học uy tín nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng đại học. Phải thú nhận đây là lần tôi tiếp cận gần nhất với một buổi tốt nghiệp. Tôi muốn kể cho các bạn ba câu chuyện về cuộc đời tôi. Không có gì nhiều nhặn. Chỉ là ba câu chuyện.

Chuyện thứ nhất là về việc kết nối các dấu chấm (kết nối các sự kiện)
Tôi bỏ trường Reed College ngay sau 6 tháng đầu, nhưng sau đó lại đăng ký học thêm 18 tháng nữa trước khi thực sự rời trường. Vậy, vì sao tôi bỏ học?

Mọi chuyện như đã định sẵn từ trước khi tôi sinh ra. Mẹ đẻ tôi là một sinh viên, bà chưa kết hôn và quyết định gửi tôi làm con nuôi. Bà nghĩ rằng tôi cần được nuôi dưỡng bởi những người đã tốt nghiệp đại học nên sắp đặt để trao tôi cho một vợ chồng luật sư ngay trong ngày sinh. Tuy nhiên, mọi chuyện thay đổi vào phút chót bởi họ muốn nhận một bé gái hơn là tôi.

Vì thế, cha mẹ nuôi của tôi, khi đó đang nằm trong danh sách xếp hàng, đã nhận được một cú điện thoại vào nửa đêm rằng: "Chúng tôi có một đứa con trai không mong đợi, ông bà có muốn chăm sóc nó không?" và họ trả lời: "Tất nhiên rồi". Mẹ đẻ tôi sau đó phát hiện ra mẹ nuôi tôi chưa bao giờ tốt nghiệp đại học còn cha tôi thậm chí chưa tốt nghiệp phổ thông trung học. Bà từ chối ký vào giấy tờ trao nhận và chỉ đồng ý vài tháng sau đó khi bố mẹ hứa rằng ngày nào đó tôi sẽ vào đại học.

Sau đó 17 năm, tôi thực sự đã vào đại học. Nhưng tôi ngây thơ chọn ngôi trường đắt đỏ gần như Đại học Stanford vậy. Toàn bộ số tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi phải dồn vào trả học phí cho tôi. Sau 6 tháng, tôi thấy việc đó không hề hiệu quả. Tôi không có ý niệm về những gì muốn làm trong cuộc đời mình và cũng không hiểu trường đại học sẽ giúp tôi nhận ra điều đó như thế nào. Tại đó, tôi tiêu hết tiền mà cha mẹ tiết kiệm cả đời. Vì vậy tôi ra đi với niềm tin rằng mọi việc rồi sẽ ổn cả. Đó là khoảnh khắc đáng sợ, nhưng khi nhìn lại, đấy lại là một trong những quyết định sáng suốt nhất của tôi. Tôi bắt đầu bỏ những môn học bắt buộc mà tôi không thấy hứng thú và chỉ đăng ký học môn tôi quan tâm.

Tôi không có suất trong ký túc, nên tôi ngủ trên sàn nhà của bạn bè, đem đổi vỏ chai nước ngọt lấy 5 cent để mua đồ ăn và đi bộ vài km vào tối chủ nhật để có một bữa ăn ngon mỗi tuần tại trại Hare Krishna. Những gì tôi muốn nói là sau này tôi nhận ra việc cố gắng theo đuổi niềm đam mê và thỏa mãn sự tò mò của mình là vô giá.

Tôi sẽ kể cho các bạn một ví dụ: Đại học Reed khi đó có lẽ là trường tốt nhất dạy về nghệ thuật viết chữ đẹp ở Mỹ. Khắp khuôn viên là các tấm áp-phích, tranh vẽ với những dòng chữ viết tay tuyệt đep. Vì tôi đã bỏ học, tôi quyết định chỉ đăng ký vào lớp dạy viết chữ để tìm hiểu họ làm điều đó thế nào. Tôi học cách biến hóa với nét bút, về khoảng cách giữa các chữ, về nét nghiêng, nét đậm. Đây là môn học nghệ thuật và mang tính lịch sử mà khoa học không thể nắm bắt được và tôi thấy nó thật kỳ diệu.

Những thứ này khi đó dường như chẳng có chút ứng dụng thực tế nào trong cuộc đời tôi. Nhưng 10 năm sau, khi chúng tôi thiết kế máy Macintosh, mọi thứ như trở lại trong tôi. Và chúng tôi đưa nó vào trong Mac. Đó là máy tính đầu tiên có các font chữ đẹp. Nếu tôi không bỏ học chỉ để theo một khóa duy nhất đó, máy Mac sẽ không bao giờ được trang bị nhiều kiểu chữ hoặc có được sự cân xứng về khoảng cách các chữ như vậy (sau này Windows đã sao chép lại). Nếu tôi không bỏ học, tôi có lẽ sẽ không bao giờ tham gia lớp nghệ thuật viết chữ và máy tính có lẽ không có được hệ thống chữ phong phú như hiện nay.

Tất nhiên, chúng ta không thể kết nối các dấu ấn tương lai, bạn chỉ có thể móc nối chúng khi nhìn lại quá khứ. Vậy hãy tin rằng các dấu chấm, các sự kiện trong cuộc đời bạn về mặt này hay mặt khác sẽ ảnh hưởng đến tương lai của bạn. Bạn phải có niềm tin vào một thứ gì đó - sự can đảm, số phận, cuộc đời, định mệnh hay bất cứ điều gì - cách nghĩ đó đã tạo nên những sự khác biệt trong cuộc đời tôi.

Câu chuyện thứ hai là về tình yêu và sự mất mát
Tôi may mắn khi đã nhận ra những gì tôi yêu quý ngay từ khi còn trẻ. Woz (Steve Wozniak) cùng tôi sáng lập Apple tại garage của bố mẹ khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi làm việc miệt mài trong 10 năm và phát triển từ một cái nhà xe thành một công ty trị giá 2 tỷ USD với 4.000 nhân viên. Chúng tôi cho ra đời thành quả sáng tạo - Macintosh - khi tôi mới bước sang tuổi 30.

Sau đó, tôi bị sa thải. Sao bạn lại có thể bị sa thải tại ngay công ty mà bạn lập ra? Apple đã thuê một người mà tôi nghĩ là đủ tài năng để điều hành công ty với mình và năm đầu tiên, mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Nhưng sau đó, tầm nhìn về tương lai của chúng tôi khác nhau và không thể hợp nhất. Khi đó, ban lãnh đạo đứng về phía ông ấy. Ở tuổi 30, tôi phải ra đi. Những gì tôi theo đuổi cả đời đã biến mất, nó đã bị phá hủy.

Tôi không biết phải làm gì trong những tháng tiếp theo. Tôi cảm thấy như mình đã đánh rơi mất cây gậy trong cuộc chơi khi người ta vừa trao nó cho tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi vì đã làm mọi chuyện trở nên tồi tệ. Tôi còn nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Nhưng mọi thứ bắt đầu kéo tôi trở lại. Tôi vẫn yêu những gì tôi làm. Bước ngoặt tại Apple không thay đổi con người tôi. Tôi bị từ chối, nhưng tôi vẫn còn yêu. Vì thế tôi quyết định làm lại từ đầu.

Khi đó tôi đã không nhận ra, nhưng hóa ra bị sa thải lại là điều tốt nhất dành cho tôi. Sức ép duy trì sự thành công đã được thay thế bằng tinh thần nhẹ nhàng của người mới bắt đầu lại và không chắc về những gì sẽ diễn ra. Nó giải phóng tôi để bước vào giai đoạn sáng tạo nhất cuộc đời.

Trong năm năm tiếp theo, tôi thành lập NeXT và một công ty khác mang tên Pixar và phải lòng một người phụ nữ tuyệt vời, người trở thành vợ tôi sau này. Pixar tạo ra bộ phim từ đồ họa máy tính đầu tiên trên thế giới - Toy Story và hiện là xưởng phim hoạt hình thành công nhất toàn cầu. Apple mua lại NeXT, tôi trở lại và công nghệ tôi phát triển ở NeXT là trọng tâm trong cuộc phục hưng Apple. Tôi và vợ Laurene cũng có một cuộc sống gia đình tuyệt vời.

Tôi khá chắc chắn rằng những điều trên sẽ không xảy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Nó như một liều thuốc đắng và kinh khủng, nhưng bệnh nhân cần nó. Đôi khi cuộc đời sẽ giáng một viên gạch vào đầu bạn. Đừng mất niềm tin. Tôi hiểu thứ duy nhất khiến tôi vững vàng chính là niềm đam mê. Bạn phải tìm ra bạn yêu cái gì. Nó đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc chiếm phần lớn cuộc đời và cách duy nhất để thực sự hài lòng là làm những gì bạn tin nó sẽ trở nên tuyệt vời. Và cách duy nhất có công việc tuyệt vời là yêu những gì bạn làm. Nếu chưa nhận ra, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng dừng lại. Như mọi mối quan hệ trong cuộc đời, nó sẽ trở nên ngày càng tốt đẹp hơn qua từng năm.

Câu chuyện thứ ba là về cái chết.
Khi 17 tuổi, tôi đọc ở đâu đó rằng: "Nếu sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng, một ngày nào đó bạn sẽ đúng". Điều đó gây ấn tượng với tôi và 33 năm qua, tôi nhìn vào gương mỗi sáng và hỏi: "Nếu hôm nay là ngày cuối của cuộc đời mình, mình có muốn làm những gì định làm hôm nay không?". Nếu câu trả lời là "Không" kéo dài trong nhiều ngày, đó là lúc tôi biết tôi cần thay đổi.

Luôn nghĩ rằng mình sẽ sớm chết là công cụ quan trọng nhất giúp tôi tạo ra những quyết định lớn trong đời. Vì gần như mọi thứ, từ hy vọng, niềm tự hào, nỗi sợ hãi, tủi hộ hay thất bại, sẽ biến mất khi bạn phải đối mặt với cái chết, chỉ còn lại điều thực sự quan trọng với bạn. Nghĩ rằng mình sắp chết là cách tốt nhất tôi tránh rơi vào bẫy rằng tôi sẽ mất cái gì đó. Khi không còn gì nữa, chẳng có lý gì bạn không nghe theo lời mách bảo của trái tim.

Một năm trước, tôi biết mình bị ung thư. Tôi được chụp cắt lớp lúc 7h30 và nhìn thấy rõ khối u trong tuyến tụy. Tôi còn chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Bác sĩ bảo tôi bệnh này không chữa được và tôi chỉ có thể sống thêm 3 đến 6 tháng nữa. Ông ấy khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại công việc, cố gắng trò chuyện với bọn trẻ những điều mà tôi định nói với chúng trong 10 năm tới, nhưng giờ phải tâm sự trong vài tháng. Nói cách khác, hãy nói lời tạm biệt.

Tối hôm đó, tôi được kiểm tra sinh thiết. Họ đút một ống qua cổ họng tôi xuống dạ dày và ruột rồi đặt một cái kim vào tuyến tụy để lấy mẫu tế bào khối u. Tôi giữ thái độ bình thản, và vợ tôi, cũng có mặt lúc đó, kể với tôi rằng khi các bác sỹ xem các tế bào dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện đây là trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Đó là lần gần nhất tôi đối mặt với cái chết. Tôi hy vọng lần tiếp theo sẽ là vài thập kỷ nữa. Không ai muốn chết. Ngay cả người mong được lên thiên đường cũng không muốn chết để tới đó. Nhưng cái chết là đích đến mà chúng ta đều phải tới. Không ai thoát được nó. Cái chết như là phát minh hay nhất của sự sống. Nó là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại bỏ sự cũ kỹ (người già) để mở đường cho cái mới (lớp trẻ). Các bạn chính là thế hệ trẻ, nhưng ngày nào đó sẽ già đi và rời bỏ cuộc sống. Xin lỗi vì đã nói thẳng nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của bạn không nhiều, đừng lãng phí bằng cách sống cuộc đời của người khác. Đừng nghe những lời giáo điều, vì đó là suy nghĩ của người khác. Đừng để những quan điểm ồn ào lấn át tiếng nói bên trong bạn. Chúng biết bạn muốn gì. Mọi thứ khác chỉ là thứ yếu.

Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách thú vị là The Whole Earth Catalog (Cẩm nang thế giới). Nó giống như một cuốn kinh thánh, kim chỉ nam của thế hệ tôi. Tác giả Steward Brand tạo ra nó vào thập niên 60, trước thời máy tính cá nhân. Nội dung sách được soạn bằng máy đánh chữ, bằng kéo và bằng máy ảnh polaroid. Nó như Google trên giấy vậy. Ở bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường trong ánh bình minh, bên dưới là dòng chữ: "Sống khát khao. Sống dại khờ". Tôi luôn chúc điều đó cho chính mình. Hôm nay, các bạn tốt nghiệp và sắp bước vào cuộc đời mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.

Hãy luôn khao khát - Hãy luôn dại khờ.

Dấu chân người khổng lồ.



BRIAN TRACY: QUYẾT ĐỊNH SÁNG SUỐT

Điểm khởi đầu của sự giải phóng cá nhân là bạn phải hoàn toàn có trách nhiệm với chính mình. Bạn phải chấp nhận vị trí bạn đang có và con người hiện tại của bạn. Nếu muốn mọi thứ thay đổi, bạn phải là người thay đổi trước tiên.

Suy nghĩ của bạn quyết định thái độ, tư cách đạo đức và hành vi, đồng thời những điều này lại quyết định phần lớn sự thành công hay thất bại của bạn trong cuộc sống. Bởi vì, bạn luôn có quyền tự do chọn lựa những gì chứa đựng trong trí tuệ nhận thức, nên bạn phải luôn hoàn toàn chịu trách nhiệm với hậu quả của những gì mình đã nghĩ ra.

Bạn có thể mơ những giấc mơ lớn, có thể học cách kiểm soát cả trí tuệ nhận thức và trí tuệ tiềm thức hay cải thiện quan niệm và thành tích của bản thân. Nhưng không có cố gắng nào trong số đó mang lại lợi ích lâu dài nếu bạn không nắm lấy trách nhiệm cá nhân.

Khi 21 tuổi, vì thi trượt trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, tôi phải sống trong một căn hộ nhỏ hẹp và làm công nhân xây dựng giữa mùa đông lạnh giá. Tôi hầu như không có tiền. Tôi đã rời xa gia đình và không có ý định quay trở lại đó. Một đêm, ngồi một mình bên chiếc bàn nhỏ bé, đột nhiên tôi có suy nghĩ rằng việc mình muốn trở thành như thế nào đều hòan tòan phụ thuộc vào bản thân. Không ai làm hộ mình. Ai đó đã từng nói: “Bạn chỉ trưởng thành thực sự khi nhận ra sẽ không có ai đến cứu bạn”. Phát hiện này bỗng nhiên khiến tôi thấy bừng tỉnh. Tôi đã thay đổi hoàn toàn.

Ngay từ nhỏ, bạn đã được giáo dục để tin rằng một ai đó hay một cái gì đó sẽ phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của bạn. Khi còn là một đứa trẻ, nếu bạn may mắn thì cha mẹ sẽ chăm lo cho bạn mọi việc. Họ chu cấp cho bạn thức ăn, quần áo, chỗ ở, các cơ hội giáo dục, sự giải trí, tiền bạc, chăm sóc y tế và bất kỳ điều gì bạn cần. Bạn hoàn toàn được người khác chu cấp. Bạn là người thụ động trong quá trình này.

Việc cha mẹ chu cấp trong những năm đầu đời là hòan toàn tự nhiên và bình thường. Vấn đề bắt đầu khi mọi người bước vào tuổi trưởng thành mà vẫn trông đợi một cách vô thức rằng ở đâu đó, bằng cách nào đó và một ai khác vẫn chịu trách nhiệm cho họ. Nhưng từ tuổi 18 trở đi, và đôi khi sớm hơn, bạn phải tự chèo lái cuộc sống. Bạn là kiến trúc sư thiết kế cho số phận của mình. Cho dù cha mẹ bạn có nuôi dạy bạn thành công để trở thành người hoàn toàn tự lập hay không, thì từ thời điểm đó trở đi, họ sẽ không có cơ hội để nhìn lại. Từ lúc đó, việc bạn là ai, bạn có gì đều tùy thuộc vào bạn.

Brian Tracy – trích trong Thành công tột đỉnh.

FiberVNN

Hoài Linh cải trang thành Marilyn Monroe

Danh hài hóa thân thành huyền thoại điện ảnh Mỹ, khoe vóc dáng nuột nà và đôi chân dài. Đây là một trong các nhân vật nữ mà Hoài Linh sẽ thể hiện với phong cách hài hước trong phim Tết 'Hello cô Ba' của Phước Sang.

Hoài Linh vừa thực hiện một bộ ảnh thời trang để phục vụ cho việc tạo hình nhân vật Marilyn Monroe, người anh sẽ hóa thân trong những khoảnh khắc thật hài hước ở bộ phim Tết "Hello Cô Ba" do "bầu" Phước Sang thực hiện.
Hoài Linh vừa thực hiện một bộ ảnh thời trang để phục vụ cho việc tạo hình nhân vật Marilyn Monroe. Anh sẽ hóa thân thành huyền thoại điện ảnh trong vài khoảnh khắc thật hài hước ở bộ phim Tết "Hello cô Ba" do "bầu" Phước Sang đầu tư.
Qua ống kính nhiếp ảnh gia Lý Võ Phú Hưng, "Marilyn" Hoài Linh thật gợi cảm với mái tóc bạch kim, chiếc váy trắng xẻ táo bạo khoe đôi chân dài.
Qua ống kính nhiếp ảnh gia Lý Võ Phú Hưng, và make up Tuấn Tú, "Marilyn" Hoài Linh thật gợi cảm với mái tóc bạch kim, chiếc váy trắng xòe tung khoe đôi chân dài.
Hoài Linh mô phỏng dáng điệu của huyền thoại điện ảnh Mỹ khá đạt, nhất là ở dáng điệu làm duyên với chiếc váy khá nổi tiếng của Marilyn Monroe.
Hoài Linh mô phỏng dáng điệu của huyền thoại điện ảnh Mỹ khá đạt, nhất là ở dáng điệu làm duyên với chiếc váy. Hình ảnh này mô phỏng cảnh quay tung váy nổi tiếng của Marilyn Monroe trong phim "The Seven Year Itch".
Với phim hài Tết "Hello Cô Ba", lần đầu tiên Hoài Linh diễn vai giả gái trên màn ảnh rộng. Anh cũng là nhân vật chính của bộ phim được dự đoán là "bom tấn" tiếng cười này.
Với phim hài Tết Hello cô Ba, lần đầu tiên Hoài Linh diễn vai giả gái trên màn ảnh rộng. Anh cũng là nhân vật chính của bộ phim được dự đoán là "bom tấn" tiếng cười này.
Theo anh, khán giả đã quá quen thuộc với hình ảnh Hoài Linh giả gái, nên mỗi lần anh giả gái, anh lại muốn đem đến cho khán giả một cảm giác khác để khán giả không cảm thấy nhàm chán.
Hoài Linh cho biết, khán giả đã quá quen thuộc với hình ảnh anh giả gái trong phim truyền hình và trên sân khấu. Vì thế, mỗi lần thể hiện dạng vai này, anh luôn tìm cách làm mới mình để không khiến người xem cảm thấy nhàm chán.
Trong lễ trao giải Oscar 2011, tài tử James Franco
Trong lễ trao giải Oscar 2011, tài tử Hollywood James Franco cũng giả làm Marilyn Monroe. Tuy vậy, trông James Franco thể hiện hình ảnh nữ minh tinh không đạt bằng Hoài Linh.
Trong "Hello Cô Ba", ngoài Marilyn Monroe, Hoài Linh sẽ hóa thân vào nhiều nhân vật nữ nổi tiếng khác. Phim ra mắt khán giả vào dịp Tết 2012.
Ngoài Marilyn Monroe, Hoài Linh sẽ hóa thân vào nhiều nhân vật nữ nổi tiếng khác. Phim ra mắt khán giả vào dịp Tết 2012.